Văn tự sự

Kể lại một lần em mắc lỗi và biến thành một con vật

Kể lại một lần em và biến thành một con vật – Bài làm 1

Loading...

Nhà bác hàng xóm bên cạnh nhà em nuôi rất nhiều gấu để lấy mật, thỉnh thoảng buổi chiều đi học về em lại được mẹ cho phép chạy sang ngắm đàn gấu nhà bác, em rất thích nhìn những con vật hiền lành ấy, chứ bác hàng xóm thì hơi khó tính.

Một lần, vừa bước chân vào nhà bác em đã ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt tỏa ra từ một chiếc lọ để trên bàn, em lại gần để nhìn cho rõ hơn, trong lọ đó có chứa một thứ nước màu vàng nâu óng ánh, em ghé sát lại để hít hà mùi thơm ấy thì chẳng may mất đà, tay em chạm vào chiếc lọ, đẩy nó rơi xuống đất vỡ tan, chất lỏng sóng sánh ấy tung tóe ra mặt đất, bác hàng xóm chạy tới kêu ầm lên: -Trời ơi, nó làm vỡ mất lọ mật ong rừng quý của tôi rồi, cái con bé hậu đậu này, mày có muốn biến thành gấu không hả?

Bác vừa nói dứt câu thì bỗng nhiên người em ngứa ran lên, móng tay móng chân hình như đang mọc dài ra một cách nhanh chóng, em ngã xuống đất, cố gắng kêu lên 1 tiếng nhưng cổ họng em như thắt lại chỉ thoát ra 1 tiếng kêu:

– Grừ… xa lạ, ôi khủng khiếp quá, em nhìn xuống tay mình, một lớp lông đen từ đâu xuất hiện che phủ khắp nơi, một vệt lông trắng hình chữ V nằm ngay trước ngực. Em đã biến thành gấu rồi sao?

Bác hàng xóm sau 1 lúc ngỡ ngàng thì hoảng hốt túm ngay lấy một chiếc gậy gần đó, rồi bác đẩy em về phía chuồng nhốt những con gấu của nhà bác. Em không chịu vào cái chuồng sắt han gỉ lúc nào cũng nhơm nhớp nước ấy, em quay đầu định chạy thì chợt nhìn thấy cây gậy to tướng trên tay bác, em sợ quá đành phải bước vào chuồng, bác liền chốt chặt ngay cửa lại. Những con gấu trong chuồng dạt vào một góc ngó em chăm chăm, em cũng hoảng sợ lắm, cứ đứng thu lu 1 góc, chợt em nghe thấy 1 giọng nói nhẹ nhàng cất lên: -Bạn mới tới à? em giật mình nhìn vào mấy con gấu thì thấy một con đang gừ gừ khe khẽ trong miệng, em gật gật đầu xác nhận rồi tự nhiên thấy mình cũng đang gừ gừ kể lại câu chuyện lúc nãy và tụi gấu đều nghe rất chăm chú. Nghe xong tất cả đều tiến về phía em, chúng đưa những cái mõm mềm mềm âm ấm cọ cọ vào lưng, vào cổ em như muốn chào đón, như muốn sẻ chia làm em thấy rất dễ chịu. Rồi bác hàng xóm xuất hiện với 1 chậu đầy cháo, bác mở cửa chuồng đẩy chậu cháo vào, ngày thường em vẫn nhìn thấy cảnh này từ bên ngoài, thấy những con gấu lao vào ăn cháo rất hăng hái, nhưng hôm nay chúng ý tứ đứng lại như có ý chờ em, 1 con bảo:- Cậu chắc là đói rồi, cậu ăn trước đi! Những con khác cũng gật đầu, em tiến về chậu cháo, rồi cúi xuống nếm thử:

– Ôi trời, cái gì thế này, đây mà cũng gọi là cháo à, sao dở thế này mà những con gấu kia ngày nào cũng ăn được nhỉ?

Em rơm rớm nước mắt lùi lại nói:

-Thôi các bạn ăn đi, chắc các bạn quen ăn thứ này hơn tớ! Bác hàng xóm thấy vậy liền đi vào nhà, một lúc sau quay lại với một đống hoa quả trên tay, bác thả vào chỗ em đang nằm, thế là em cũng có đồ để nhấm nháp. Đêm đến, những người bạn mới nằm sát bên em, ghé những cái lưng ấm áp như muốn che chở ủ ấm cho em, em cũng cố quài bàn tay ngắn ngủn của mình ra để gác lên lưng 1 bạn, bạn ý gừ gừ tỏ ý rất là sung sướng. Ngày hôm sau, vào buổi sáng sớm, một chuyện thật là khủng khiếp đã sảy ra, có mấy người thanh niên lại gần chuồng gấu cùng với bác hàng xóm, những con gấu trong chuồng run rẩy sợ hãi, chúng kêu lên thảng thốt:

– Trời ơi, họ lại đến rồi, sắp bị đau đớn rồi các bạn ơi!

Cửa chuồng mở ra, một người bước vào với ống tiêm lăm lăm ở tay, ống tiêm ấy cắm ngay vào người bạn gấu hôm qua em vừa gác tay lên, bạn ý từ từ ngã xuống, lịm đi. Mấy người thanh niên liền vào khiêng bạn ấy ra, họ đặt bạn ấy nằm dài trên 1 tấm phản gỗ, rồi máy móc, rồi dây dẫn, rồi những que sắt nhọn đâm vào người bạn ấy, một thứ nước màu xanh lá cây nhàn nhạt chảy ra từ người bạn ấy vào trong đường ống rồi rơi xuống 1 cái bình nhỏ, những con gấu trong chuồng kêu thét lên, em cũng run lẩy bẩy không thể đứng vững được nữa. Một người trong số đám thanh niên chợt nhìn thấy em, anh ta hỏi bác chủ nhà: – Con này mới hả bác? Bác e dè gật đầu, anh ta liền cười ha hả:

– Thế thì mật của nó bán được giá lắm đấy, làm luôn hôm nay đi!

– Không, con này ko được đụng đến, để xem thế nào đã!

Bác hàng xóm quát lên. Đám thanh niên đã xong việc, họ thu dọn đồ nghề rồi khiêng bạn gấu trở lại chuồng, bạn ấy nằm im mãi một lúc lâu rồi mới từ từ tỉnh dậy, nước mắt chảy vòng quanh đôi mắt đen tròn ngơ ngác:

-Đau quá, tôi đau quá, cứu tôi với! Bạn ý rên rỉ.

Ngày hôm sau, đám thanh niên lại đến, em nghe thấy họ nói với nhau: – Xử lý nhanh lên, ông ấy đang đi chợ mua đồ ăn cho gấu! Họ nhìn em chăm chú, rồi cửa chuồng lại mở như hôm qua, lại 1 người bước vào với ống tiêm to tướng ở tay, anh ta bước về phía em, em kêu thét lên: – Đừng, các người đừng làm như thế, các người thật là độc ác! em giãy giụa, đạp chân thùm thụp…

Một giọng nói quen thuộc ấm áp cất lên:

– Con ơi, tỉnh dậy đi, ban ngày nghịch nhiều quá nên đêm lại mơ dữ đây mà! một bàn tay mát dịu đặt lên vầng trán đầm đìa mồ hôi của em. Ôi, mẹ! Hóa ra đó chỉ là giấc mơ, một giấc mơ thật là khủng khiếp.

Em ôm chặt lấy mẹ, thổn thức:

– Mẹ ơi, hôm nào dân phố, mẹ hãy đề nghị mọi người nói chuyện với bác hàng xóm nuôi gấu cạnh nhà mình nhé, những con vật đó hiền lành lắm, chúng không có tội, mẹ nói bác ý đừng hành hạ chúng, đừng lấy mật của chúng nữa nhé, mẹ cùng với mọi người hãy bảo vệ chúng mẹ nhé!

Kể lại một lần em mắc lỗi và biến thành một con vật – Bài làm 2

Đã bao giờ bạn thấy mình biến thành một con vật do mắc phải lỗi lầm nào đó chưa? Vậy mà, có một lần vì nói dối mẹ mà tôi bị biến thành một con mèo trong ba ngày đêm liền. Biết bao rắc rối đã xảy ra trong những ngày này.

Một hôm, tôi đang mải vui chơi trong nhà thì “cheng”. Một tiếng gì đó kêu lên rồi thì mẹ bước lên và nói: “Hai chị em con làm gì thế này?”Một cái cốc đã bể và nó rất quan trọng đối với mẹ và ba tôi, tôi sợ vì chính tôi đã làm bể cái cốc đó. Thừa lúc có em gái tôi ở đó tôi liền nói: “Con không biết đâu, em làm đấy.” Rồi mẹ quay lại và mắng em tôi một trận. Buổi tối, lúc tôi đang ngủ say sưa trong chăn ấm thì đột nhiên, tôi nghe thấy một giọng nói kì lạ văng vẳng đâu đây:

– Này cháu, cháu thật không phải là đúa con ngoan, không phải là người chị tốt. Nay cháu phải mang hình dạng của một con mèo, cho đến khi cháu nhận ra lỗi của cháu!

Giọng nói dần tắt hẳn. Đột nhiên cả người tôi nóng ran, tôi cảm thấy người mình hình như đang nhỏ dần. Tôi sờ khắp người, một cái đuôi đã mọc ra, tai vểch lên, mũi tẹt xuống và quanh mép lại còn lởm chởm vài sợi râu. Tôi chạy ra trước gương và hét toáng lên: “Mẹ ơi!”Nhưng nó không còn là tiếng là tiếng mẹ ơi nữa mà là tiếng meomeo. Mẹ bước lên phòng tôi kêu lên: “Ôi! Con mèo bẩn thỉu này từ đâu đến đây, Thuỷ Tiên đâu rồi? Rồi mẹ xách hai tai tôi lên ném ra ngoài đường. Tôi vừa hét la lối vừa khóc nức nở vì đau nhói. Tôi bực bội vì mẹ không nhận ra tôi và đau nhức vì bị mẹ ném ra đường. Vừa lạnh,vừa đau tôi lết thết đến một bụi cây góc phố. Sáng sớm, trời đầy sương và gió bấc, lạnh lẽo. Tôi thấy mẹ mở cửa, tôi liền chạy lại gọi “mẹ ơi!” Nhưng tôi chỉ còn nghe tiếng “meo…meo” vô nghĩa. Ngay lúc đó, mẹ lại gắt gỏng mắng: “Con mèo bẩn thỉu đâu đến đây, có phải mày là con mèo lúc tối không? Rồi mẹ cầm ngay cái gậy bên tường đánh tôi. Trên đường là các xe cộ đi lại tấp nập, nào là các em nhỏ nắm tay nhau đến trường, tôi liền thấy Hoàng và Quế Giang(hai người bạn thân của tôi)đang dắc trên quen thuộc mà tôi vẫn thường đến trường. Tôi lại gần và nói: “Các cậu ăn sáng chưa?” Câu hỏi mà tôi vẫn hỏi thường ngày. Nhưng thay vì trả lời câu hỏi đó thì hai bạn ấy sẵn sàng mấy cục đá dưới chân hai ấy lại ném tôi. Tôi chợt nhận ra rằng tôi đã là một con mèo. Đến tối ngày thứ ba, vừa lạnh vừa đói lại vừa đau tôi khóc lên: “Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con hiểu ra rồi, con hiểu ra lỗi lầm của con rồi mẹ ơi, con nhớ ba mẹ quá! Hu…hu…hu!”

Qua ba ngày đêm sống ở ngoài, thấm nhuần sự khổ cực khi sống mà không được chăm sóc, không được bạn bè yêu mến và tôi cũng hiểu ra rằng phải biết nhân lỗi khi làm sai việc gì đó.

Kể lại một lần em mắc lỗi và biến thành một con vật – Bài làm 3

Đã bao giờ các bạn mắc lỗi lầm và bị biến thành con vật xấu xí chưa? Tôi chắc chắn rằng các bạn sẽ rất hoảng sợ và ăn năn như tôi đây. Tôi vẫn không thể quên được đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi. Một tai họa khủng khiếp! Tôi đã lười biếng nên lĩnh điểm xấu, đã thế lại còn nói dối mẹ. Điều đó khiến mẹ phiền lòng và lần đầu tiên tôi thấy mẹ khóc.

Đêm ấy chợt tỉnh giấc thì thấy mình biến thành chú chó con. Tôi kêu lên: “Mẹ ơi!” thì chỉ thành những tiếng “Gâu! Gâu!” vô nghĩa. Tôi buồn bã bỏ nhà đi, lang thang rầu rĩ khắp nơi xem có thể ai giúp được mình không. Nhưng ngoài những tiếng “gâu gâu, “ăng ẳng”, tôi không thể nói gì thêm. Đi gần một ngày trời, đôi chân tôi đã rệu rã, tôi mệt quá và lả đi trước một ngôi nhà màu trắng rất giống với mái nhà mà tôi từng được sống, tôi cứ ngỡ đó là nhà mình, là nơi có vòng tay yêu thương của cha mẹ.

Tôi bừng tỉnh giấc và thấy mình nằm trong một cái ổ rơm xinh xắn. Bên cạnh là một chút sữa đựng trong bát nhưa. Nhìn xung quanh, tôi thấy trong căn phòng rộng có cô bé xinh xắn đang ngồi ôn bài. Có vẻ như cô bé rất ngoan và chăm học, không lười biếng như tôi. Thấy tôi tỉnh giấc, cô bé mỉm cười chạy lại bế tôi. Cho dù rất được cô bé thương yêu và chăm sóc chu đáo nhưng tôi vẫn nhớ cha mẹ da diết. Ban đêm, khi bóng tôi bao trùm cả thành phố, tôi cảm thấy lạnh lẽo và cô đơn. Tôi nhớ những giây phút được mẹ âu yếm tôi trong cái se lạnh của gió thu. Những đêm lạnh giá, mẹ đem chăn ấm cho tôi. Mẹ an ủi tôi những lúc tôi buồn. Tôi them ăn những món ăn mẹ nấu, thèm được thấy những .

Bình minh lên, những tia nắng tinh nghịch gọi tôi đón chào ngày mới, tôi gặp những chú chó và cùng vui đùa với chúng. Một chiếc xe máy chạy qua phá tan cái yên tĩnh của góc phố nhỏ. Hóa ra đó là hai tên chuyên bắt cho đem bán vào những quán nhậu. Chúng đi chậm lại rồi bất chợt vung lưới ra. Những chú chó kia đã rơi vào bẫy. Chúng kêu la thảm thiết. Chỉ còn mình tôi, tôi cố lùi vào ngõ nhỏ và co chân lên chạy, chạy mãi, chạy mãi .. Tôi mãi miết chạy đến khi đâm sầm vào chân một người đàn bà đứng đó. Tôi ngẩng lên. Ôi! Mẹ tôi!

Tôi muốn kêu lên: “Mẹ! Mẹ! Mẹ yêu quý!”. Nhưng chỉ là những tiếng “gâu gâu”. Tôi thấy bố mẹ đang cuống cuồng tìm tôi. Mắt mẹ đỏ hoe và trũng xuống. Có lẽ bố mẹ đã lo lắng cho tôi rất nhiều. Tôi cảm thấy hối hận vô cùng. Tại sao tôi lại làm mẹ buồn như vậy. Dòng nước mắt của tôi nhỏ xuống chân mẹ. Mẹ cúi xuống ngạc nhiên ôm tôi vào lòng. Bỗng bên cạnh tôi, một bà tiên hiện ra. Bà nói nhỏ với tôi:

– Con đã biết hối lỗi rồi chứ? Ta biết con yêu quý bố mẹ con rất nhiều. Vậy từ nay đừng làm bố mẹ phiền lòng nữa nhé!

Lời bà tiên vừa dứt thì tôi lại biến thành một cô bé xinh xắn. Mẹ mừng rỡ ôm hôn tôi. Những dòng nước mắt của mẹ làm tôi vô cùng ân hận. Mẹ! Mẹ ơi! Con yêu mẹ! Từ nay con sẽ không bao giờ làm mẹ buồn nữa đâu!

Xem thêm:  Giới thiệu về cuộc đời và sự nghiệp sáng tác của nhà văn O.Henri

Post Comment